Lời
đầu năm của người vợ tù chính trị
Lê
thị Xuân
(Cựu
nữ Thiếu Úy CSQG)
Thế là đã 20 năm xa quê, tôi vẫn khắc
khoải thương nhớ quê hương, nơi mà mỗi góc phố, mỗi con đường còn ghi đậm trong
tim tôi..
Cũng như anh, người bạn đường của tôi,
mỗi mùa xuân tới, là một háo hức được về thăm quê Mẹ, nhưng cũng mỗi mùa xuân tới,
vẫn còn lưu lạc nơi đất khách, chúng tôi lại se sắc niềm đau vì lại thêm một lần
thất hứa và lại thêm một lần hứa sẽ trở vế.
Dù “tuổi già giọt lệ như sương”, trong
khóe mắt cay cay nỗi ngậm ngùi. Tôi chia với anh “nỗi đau chưa được về như đã
19 lần hứa sẽ về:
Nỗi Buồn Nhớ Mẹ
Hai mươi mùa
xuân nơi xứ lạ,
Hai mươi lần. con hẹn
sẽ về,
Con Vẫn còn nguyên
bao ước nguyện
Vẫn còn nguyên vẹn
khối tình quê
Nhớ buổi ôm hờn xa đất Mẹ
Trời mây trắng xóa một màu
tang.
Lệ con chảy ngược vào tim máu
Xương óc con ghi lẽ bẽ bàng.
Mười chín năm dài nghe Mẹ gọi
Khắc khoải căm hờn ngập núi sông.
Đất khách bồi thương nhớ Mẹ
Ray rứt niềm đau, xé cõi lòng.
Tiếng Mẹ vực con đứng thẳng
người
Giúp con tiếp bước với cha
ông
Hồn thiêng quyện mãi vào hơi
thở
Con quyết trở về với Quê hương.
Con nhớ nỗi buồn
nơi mắt Mẹ
Mẹ ơi, con Mẹ
tóc ngã màu
Sương gió làm
con thêm nhớ Mẹ
Xa Mẹ, đau hoài
một nỗi đau
(Tống
phước Hiến – Nỗi buồn nhớ Mẹ)
Tôi, người chị cả trong gia đình có
8 người em, bố là Hạ sĩ quan Nhảy dù, mẹ tảo tần. Như những gia đình khác, cuộc
sống bình thường, chúng tôi cũng được đến trường. Nhưng biến cố Tết Mậu thân,
ba tôi phải giải ngũ vì bị thương nặng. Biến cố nầy lôi tôi ra khỏi học đường.
Tôi gia nhập vào Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa phục vụ tại “Ban
Thăng Thưởng và Thuyên Chuyển” thuộc Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng
Hòa (BTL/CSQG/VNCH). Tuy thế, các em tôi
vẫn được tiếp tục đến trường.
Đầu năm 1973,
tôi gặp một Sĩ quan mới tốt nghiệp và được BTL/CSQ VNCH chọn về phục vụ tại BT/CSQG.
Qua giao thiệp, anh cho biết đã làm đơn xin ra đơn vị. Theo hệ thống hành
chánh, đơn của anh nằm trong hồ sơ xin trình ký của tôi. Đơn anh viết”Tình nguyện
phục vụ trên toàn lãnh thổ VNCH”, gây trong tôi vài ý nghĩ. Tôi giúp anh ra khỏi
BTL/CSQG.Thời gian sau, anh gởi thư cám ơn, nhờ vậy, tôi biết anh phục vụ tại một
buôn trên cao nguyên, đó là vùng chướng khí, hầu hết là người Thượng, an ninh
khá nguy hiểm. Tuy thế, anh vui lòng và không hối hận. Tin qua thư lại, cuối
cùng chúng tôi là của nhau.
