Mẹ Tôi.
Mỗi năm cứ đến ngày Mother Day, một ngày lễ của người Hoa Kỳ, tôi lại nhớ đến mẹ.
Mẹ tôi ra đời vào giữa thập niên thứ nhất của thế kỷ 20. Người ra đi vào năm 2005 khi gần 100 tuổi. Trước đó tôi dự định sẽ làm lễ thượng thọ cho mẹ vào đúng ngày Mother Dayđể mừng mẹ 100 tuổi, nhưng mẹ đã không chờ để tôi thực hiện ý định về mẹ. Mẹ vội vã ra đi chỉ trước ngày Mừng Mẹ mấy tháng, mẹ đi theo cha tôi chỉchưa được 3 năm sau ngày ba tôi qua đời. Tôi đã mất cả mẹ lẫn cha, mất đi 2 cái bóng mát cho chúng tôi nương tựa khi yếu đuối cũng như khi nắng mưa. Bây giờ những khi nhìn di ảnh mẹ trên bàn thờ, tôi thương mẹ quá. Cả một đời mẹ đã tần tảo nuôi nấng dạy dỗ anh chị em chúng tôi.
Mẹ tôi mù chữnhư mọi người gọi những người không có điều kiện đến trường. Mẹ tôi không viết được cả cái tên của mẹ, mỗi khi có giấy tờ cần chữ ký của mẹ, mẹ chỉ biết viết dấu thập mà chẳng dấu nào giống dấu nào. Thế nhưng mẹ biết đọc cả chữ viết và chữin, mẹ lại còn làm toán nhẩm trong đầu rất hay, rất chính xác, nếu như tôi làm bài toán đó phải dùng giấy bút và mất thời gian, nhưng mẹ tôi làm nhanh lắm.
Vào năm 1954 một người mẹ như thế mà đã cùng với cha tôi tay xách nách mang đưa 7 đứa con vào năm tránh nạn CS. Không có học làm sao có ngành nghề vững chắc. Mẹ làm ruộng chân lấm tay bùn, thế nhưng chẳng được yên thân. Năm 1961 CS thành lập MT.GPMN ởngay tỉnh Bến Tre, chúng vào xóm đạo di cư quậy phá, chặt đầu giết chết 3 ngườiở địa phương. Ba mẹ tôi lại một lần nữa bỏ quê lên tỉnh rồi buôn thúng bán bưng nuôi anh chị em tôi đến trường. Mẹ tôi quên cả bản thân để cho chúng tôi đượcăn, được học. Thế nhưng vào thời gian đó tôi nào biết đến công ơn của cha lẫn mẹ.
Nhớ mãi cái ngày tôi đặt chân trên đất nước tự do Hoa Kỳ, mẹ tôi đã 85 tuổi nhưng vì thương thằng con trai duy nhất bị tù tội dưới chế độ CS mà mẹ tôi đã có thừa hiểu biết, kinh nghiệm về chúng. Mẹ tôi lê cái thân già ra tận phi trường để đón tôi, để được nhìn thằng con bằng xương bằng thịt do chính máu xương mẹ nặn ra. Thấy tôi gầy gò ốm yếu với nước da đen đủi. Mẹ ôm tôi vào lòng dường nhưtôi vẫn còn bé lắm. Có lẽ mẹ thương tôi nhất chẳng phải vì mẹ thương con nọ hơn con kia nhưng vì tôi là đứa con bất hạnh nhất trong 5 thằng con của mẹ. Ba trong 5 thằng con thi đã vượt thoát trong thời gian 30 tháng 4 năm 1975. Hai anh em còn lại chỉ có tôi là thằng con bị tù. Gia đình chú em, 1vợ 4 con may mắn hơn vì chú em chưa nhập ngũ lại qua Mỹ trước tôi vài năm. Tôi một thân một mình vợ con chửa có, chó mèo cũng không. Nhìn gương mặt mẹ, ánh mắt của mẹ mà tôi thương mẹ vô cùng. Bây giờ gần ngày Mother Day mẹ không còn nữa. Nghĩ lại, tôi thật không xứng đáng với tình mẹ thương tôi cũng như anh chị em tôi. Con chưa trả được ơn mẹ, mẹ ơi ! Chẳng những thế trong khi mẹ còn sống chắc chắn đứa con ngỗ nghịch đã làm phiền mẹ.
Nhớ mãi cái ngày tôi đặt chân trên đất nước tự do Hoa Kỳ, mẹ tôi đã 85 tuổi nhưng vì thương thằng con trai duy nhất bị tù tội dưới chế độ CS mà mẹ tôi đã có thừa hiểu biết, kinh nghiệm về chúng. Mẹ tôi lê cái thân già ra tận phi trường để đón tôi, để được nhìn thằng con bằng xương bằng thịt do chính máu xương mẹ nặn ra. Thấy tôi gầy gò ốm yếu với nước da đen đủi. Mẹ ôm tôi vào lòng dường nhưtôi vẫn còn bé lắm. Có lẽ mẹ thương tôi nhất chẳng phải vì mẹ thương con nọ hơn con kia nhưng vì tôi là đứa con bất hạnh nhất trong 5 thằng con của mẹ. Ba trong 5 thằng con thi đã vượt thoát trong thời gian 30 tháng 4 năm 1975. Hai anh em còn lại chỉ có tôi là thằng con bị tù. Gia đình chú em, 1vợ 4 con may mắn hơn vì chú em chưa nhập ngũ lại qua Mỹ trước tôi vài năm. Tôi một thân một mình vợ con chửa có, chó mèo cũng không. Nhìn gương mặt mẹ, ánh mắt của mẹ mà tôi thương mẹ vô cùng. Bây giờ gần ngày Mother Day mẹ không còn nữa. Nghĩ lại, tôi thật không xứng đáng với tình mẹ thương tôi cũng như anh chị em tôi. Con chưa trả được ơn mẹ, mẹ ơi ! Chẳng những thế trong khi mẹ còn sống chắc chắn đứa con ngỗ nghịch đã làm phiền mẹ.
Mẹ ơi !! Mother Day gần đến con không còn mẹ nữa, con không còn cái hạnh phúc như những người còn mẹ, để chúc tụng mẹ, cám ơn mẹ đã sinh thành dưỡng dục. Đứng trước di ảnh của mẹ, con xin mẹ tha thứ tất cả những lỗi lầm của con đối với mẹ. Con biết mẹthương những giọt máu của mẹ không những mẹ không trách cứ chúng con mà còn đổtràn tình thương của mẹ cho con, cho anh chị em của con.
Con xin thắp một nhánh hương để tạ lỗi cùng mẹ và sưởi ấm hương hồn mẹ.
Con của mẹ.
PS: Bài này con viết gởi mẹ và đồng thời chia sẻ sự mất mát to lớn không gì bù đắp của A.20 Phùng Văn Triển, người có mẹ vừa ra đi.