Hiển thị các bài đăng có nhãn A.20 Trần Hướng Đạo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn A.20 Trần Hướng Đạo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Chia sẻ với A.20 Phùng Văn Triển

Mẹ Tôi.
Mỗi năm cứ đến ngày Mother Day, một ngày lễ của người Hoa Kỳ, tôi lại nhớ đến mẹ.
Mẹ tôi ra đời vào giữa thập niên thứ nhất của thế kỷ 20. Người ra đi vào năm 2005 khi gần 100 tuổi. Trước đó tôi dự định sẽ làm lễ thượng thọ cho mẹ vào đúng ngày Mother Dayđể mừng mẹ 100 tuổi, nhưng mẹ đã không chờ để tôi thực hiện ý định về mẹ. Mẹ vội vã ra đi chỉ trước ngày Mừng Mẹ mấy tháng, mẹ đi theo cha tôi chỉchưa được 3 năm sau ngày ba tôi qua đời. Tôi đã mất cả mẹ lẫn cha, mất đi 2 cái bóng mát cho chúng tôi nương tựa khi yếu đuối cũng như khi nắng mưa. Bây giờ những khi nhìn di ảnh mẹ trên bàn thờ, tôi thương mẹ quá. Cả một đời mẹ đã tần tảo nuôi nấng dạy dỗ anh chị em chúng tôi.
Mẹ tôi mù chữnhư mọi người gọi những người không có điều kiện đến trường. Mẹ tôi không viết được cả cái tên của mẹ, mỗi khi có giấy tờ cần chữ ký của mẹ, mẹ chỉ biết viết dấu thập mà chẳng dấu nào giống dấu nào. Thế nhưng mẹ biết đọc cả chữ viết và chữin, mẹ lại còn làm toán nhẩm trong đầu rất hay, rất chính xác, nếu như tôi làm bài toán đó phải dùng giấy bút và mất thời gian, nhưng mẹ tôi làm nhanh lắm.
Vào năm 1954 một người mẹ như thế mà đã cùng với cha tôi tay xách nách mang đưa 7 đứa con vào năm tránh nạn CS. Không có học làm sao có ngành nghề vững chắc. Mẹ làm ruộng chân lấm tay bùn, thế nhưng chẳng được yên thân. Năm 1961 CS thành lập MT.GPMN ởngay tỉnh Bến Tre, chúng vào xóm đạo di cư quậy phá, chặt đầu giết chết 3 ngườiở địa phương. Ba mẹ tôi lại một lần nữa bỏ quê lên tỉnh rồi buôn thúng bán bưng nuôi anh chị em tôi đến trường. Mẹ tôi quên cả bản thân để cho chúng tôi đượcăn, được học. Thế nhưng vào thời gian đó tôi nào biết đến công ơn của cha lẫn mẹ.
Nhớ mãi cái ngày tôi đặt chân trên đất nước tự do Hoa Kỳ, mẹ tôi đã 85 tuổi nhưng vì thương thằng con trai duy nhất bị tù tội dưới chế độ CS mà mẹ tôi đã có thừa hiểu biết, kinh nghiệm về chúng. Mẹ tôi lê cái thân già ra tận phi trường để đón tôi, để được nhìn thằng con bằng xương bằng thịt do chính máu xương mẹ nặn ra. Thấy tôi gầy gò ốm yếu với nước da đen đủi. Mẹ ôm tôi vào lòng dường nhưtôi vẫn còn bé lắm. Có lẽ mẹ thương tôi nhất chẳng phải vì mẹ thương con nọ hơn con kia nhưng vì tôi là đứa con bất hạnh nhất trong 5 thằng con của mẹ. Ba trong 5 thằng con thi đã vượt thoát trong thời gian 30 tháng 4 năm 1975. Hai anh em còn lại chỉ có tôi là thằng con bị tù. Gia đình chú em, 1vợ 4 con may mắn hơn vì chú em chưa nhập ngũ lại qua Mỹ trước tôi vài năm. Tôi một thân một mình vợ con chửa có, chó mèo cũng không. Nhìn gương mặt mẹ, ánh mắt của mẹ mà tôi thương mẹ vô cùng. Bây giờ gần ngày Mother Day mẹ không còn nữa. Nghĩ lại, tôi thật không xứng đáng với tình mẹ thương tôi cũng như anh chị em tôi. Con chưa trả được ơn mẹ, mẹ ơi ! Chẳng những thế trong khi mẹ còn sống chắc chắn đứa con ngỗ nghịch đã làm phiền mẹ.
Mẹ ơi !! Mother Day gần đến con không còn mẹ nữa, con không còn cái hạnh phúc như những người còn mẹ, để chúc tụng mẹ, cám ơn mẹ đã sinh thành dưỡng dục. Đứng trước di ảnh của mẹ, con xin mẹ tha thứ tất cả những lỗi lầm của con đối với mẹ. Con biết mẹthương những giọt máu của mẹ không những mẹ không trách cứ chúng con mà còn đổtràn tình thương của mẹ cho con, cho anh chị em của con.
Con xin thắp một nhánh hương để tạ lỗi cùng mẹ và sưởi ấm hương hồn mẹ.
Con của mẹ.
PS: Bài này con viết gởi mẹ và đồng thời chia sẻ sự mất mát to lớn không gì bù đắp của A.20 Phùng Văn Triển, người có mẹ vừa ra đi.

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Thư gửi đến một người Anh đã từ bỏ cuộc đời



Anh Tài,
Được tin anh vừa bỏ cuộc chơi của trần thế cũng là cuộc chơi trong phạm vi nhỏ bé của Làng A.20 Xuân Phước của chúng ta. Anh ra đi để về một thế giới không còn thù hận, không còn tranh đua, không còn đau khổ. Anh đã bỏ chúng tôi ra đi không một lời từ giã, chúng tôi không có một lời than trách anh ngược lại chúng tôi lại rất thương và yêu mến anh. Anh đã cống hiến cuộc đời anh cho lý tưởng, cho dân tộc. Anh đã cùng chúng tôi trải qua những tháng năm cùng cực trong những trại tù của CSVN mà con người ngoài xã hội Việt Nam cũng như trên toàn thế giới không thể hình dung và biết được.
Là những con người đã từng sống trong một chế độ tự do nếu không trải qua những ngày tháng trong tù thì không thể nào biết được anh em sống đã phải làm sao để tồn tại. Bây giờ khi chúng ta đã được sống dưới một xã hội tự do dân chủ nhưng trong lòng chúng ta vẫn đau đớn khi nhìn về quê nhà, người dân đang sống thiếu thốn, khổ cực đắng cay ra sao, nhất là mất hẳn quyền của một con người.
Tôi với anh có lẽ không biết nhau, chưa một lần trò chuyện nhưng biết anh cũng đã từng chung một trại tù, cùng chịu đựng những thiếu thốn về vật chất cùng đau đớn về thể xác cũng như tinh thần thì tình yêu thương trong chúng ta không bao giờ thiếu.
Nghe tin anh bệnh chúng tôi lo lắng, thăm hỏi. Được tin anh hồi phục, chúng tôi mừng vui. Ngày 1 tháng 7 năm 2012 gần tới hy vọng sẽ được gặp anh trong ngày Hội Ngộ, chắc chắn không phải mình tôi mà rất nhiều anh em A.20 sẽ ghi hình anh để làm kỷ niệm. Thế nhưng giờ đây, ngày này, chúng tôi sửng sốt nghe tin anh đã ra đi. Tôi nói chuyện với anh bây giờ thì đã quá muộn màng nhưng tôi tin rằng hương hồn anh vẫn quanh quẩn với chúng tôi. Anh đang nghe và nghe rất rõ có điều anh im lặng mà không trả lời.
Chúng tôi những người bạn, người em của anh đã vĩnh viễn mất anh từ đây. Anh ở chốn an bình hãy nhớ đến chúng tôi, cầu nguyện cho chúng tôi và cả dân tộc Việt Nam được sống như một con người.
Anh đừng buồn, không ai tránh được sự an bài của tạo hoá. Kẻ trước người sau, chúng tôi sẽ lần lượt gặp anh ở nơi không còn hận thù. Khi đó chúng ta cùng vui đùa thoả thích, phải không anh ?
Hẹn gặp lại.
Đạo Đen đây anh.

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

Năm qua nhìn lại.


Năm qua nhìn lại.
Trong năm 2011 cái vui tràn ngập trong tôi chẳng phải vì tôi trúng số cũng chẳng phải tôi giàu có vì đang làm ăn phát đạt tại một đất nước tự do Hoa kỳ cũng chẳng vì con cái học hành giỏi giang, công thành danh toại. Những lý do đó hoàn toàn không có trong đời tôi. Tôi không trúng số cũng chẳng có một đứa con để mà trông dòng nối dõi nhưng niềm vui trong tôi là tôi đã tìm được bạn bè, anh em đã một thời cùng chung một hoàn cảnh, cùng chia sẻ những đớn đau cả về tinh thần lẫn thể xác trong những trại tù cộng sản đặc biệt ở trại A.20 Xuân Phước tại mật khu Suối Cối, Kỳ Lộ cuả Cộng Sản, một vùng đất với núi rừng rậm rạp, khắc nghiệt, khô cằn với nắng mưa thất thường cùng gió Lào nóng rát từ phía tây thổi tới
Tôi vui mừng vì đã nhận được tin tức các anh em mà đã hơn 1/4 thế kỷ tôi không biết một chút nào về họ. Tôi đã nhìn được họ qua những tấm hình được post trên trang web của trại A.20. Họ vẫn còn đây cho dù họ đã trãi qua bao nhiêu nghiệt ngã của thế sự. Tôi cũng đã đau buồn khi nhớ tới những người bạn đã giã từ thế giới trong cô đơn khi họ nhắm mắt lià đời mà không có một người thân bên cạnh ngay cả những người bạn cùng tù tội cái tội bảo vệ quê hương, bảo vệ tự do cho một nửa đất nước.
Sau khi biết được các bạn và anh em A.20 đang qui tụ không phải ngoài đời mà chỉ trong Website và hộp thư chung. Tôi lại còn vui hơn khi anh em tổ chức một cuộc họp mặt tại Nam Cali với ngày tháng được qui định rõ ràng ngày 3 tháng 7 năm 2011. Đây mới là cuộc họp mặt thật sự để nhìn thấy những bạn bẻ bằng xương bằng thịt, để được ôm ôm nhau trong vòng tay thân ái, để được nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ nhưng trong những thân hình đã già nua vì sự khắc nghiệt của năm tháng. Cái khó khăn cho tôi tham dự cuộc họp này là chúng tôi rất neo đơn, hai vợ chồng già trong một căn nhà nhỏ bé ở một tiểu bang xa xôi thuộc vùng đông bắc Hoa kỳ nhưng Mỹ lại gọi là vùng Trung Tây Hoa kỳ (Midwest). Muốn đến Cali tôi không thể dùng xe mà đi được, tuổi già sức yếu lại bệnh hoạn tùm lum, đường xá xa xôi 3, 4 ngày đêm lái xe chắc là tôi sẽ gục ngã giữa đường. Vì vậy, muốn gặp anh em tôi phải để bà vợ già ở nhà và quyết định đi bằng máy bay. Đi máy bay cũng phải trải qua 2 chuyến bay. Tôi tự than thầm: Sao cái đất nước này rộng lớn quá.
Thế rồi sự mong muốn của tôi, tôi đã thực hiện được qua sự khuyến khích, giúp đỡ của bạn bè, anh em. Vui biết bao khi tôi được dịp đến thăm bạn bè cả Bắc lẫn Nam Cali trước ngày Họp Mặt. Gặp ai tôi cũng có những kỷ niệm của ngày xưa mặc dù chỉ là những kỷ niệm của khổ đau. Tôi đã cố gắng chụp hình từng người để giữ lại hình ảnh của họ nhưng cũng chỉ được một số người mà thôi. Trong Họp Mặt vui quá tôi không có thời gian để thực hiện ý muốn vì kẻ vỗ vai người hỏi han chuyện nọ, chuyện nọ , chuyện kia. Vui quá, cảm động quá nhiều khi dòng lệ muốn tuôn tràn mà cái yếu đuối này tôi chưa bao giờ có khi còn cầm súng chiến đấu chống cộng sản. Thế rồi những giờ phút gặp mặt vui mừng cảm động này cũng qua đi. Trở về với cuộc sống thường nhật tôi vẫn nhớ cái ngày Họp Mặt vừa qua. Bậy giờ nhìn lại năm ấy, năm 2011 tôi lại thấy buồn vì trong năm này tôi đã vĩnh viễn mất đi mấy người bạn, người anh và cả người tôi gọi là Cha. Một Đoàn Bá Phụ, một lại Tình Xuyên và người Cha đáng kính, gương mẫu của trại tù năm xưa Linh Mục Nguyễn Văn Thông. Năm nay 2012 anh em trại A 20 lại tổ chức gặp nhau tại San Jose, California tôi buồn quá vì không đến để gặp mặt anh em. Biết đâu năm tới cũng có cuộc gặp mặt nhưng tôi đã ra người thiên cổ. 100 năm cuộc sống con người nhưng mấy ai đạt được tuổi thọ này nếu như còn sống chắc là cũng chẳng còn biết cái đúng, cái sai vì thời gian đã bào mòn trí óc của chúng ta.
Với tuổi trời đã về chiếu, còn sức, còn khả năng còn điều kiện, còn cơ hội chúng ta nên thực hiện. Thờ gian không ngừng lại để đợi chờ chúng ta.
Chúc tất cả A.20 và gia quyến an bình và Cuộc Họp Mặt Kỳ 2 thành công.
A.20 Trần Hướng Đạo
Columbus, Ohio.

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Cảm nghĩ sau A.20 Hội Ngộ 2011




Tham dự
ngày Họp Mặt đầu tiên của Trại A.20 Xuân Phước ngày 3 tháng 7 năm 2011. Mặc dù đã trải qua mấy tháng trời nhưng sao trong tôi vẫn nhớ những gương mặt mà tôi gặp ở đó cho dù chỉ là những giờ phút quá ngắn ngủi so với cuộc đời của tôi. Thời gian gặp nhau không đủ cho tôi nhận diện tất cả các anh em, cũng chẳng dủ để nhận rõ gương mặt của một số anh em mà tôi vẫn còn nhớ tên. Thời gian đã qua quá nhiều năm tháng kể t cái ngày tôi bước chân ra khỏi Xuân Phước một trong những trại tù của CSVN.
Tôi rời khỏi trại tù A.20 Xuân Phước vào tháng 5 năm 1981 mà trong lòng vừa vui, vừa buồn. Vui vì đã thoát khỏi cảnh tù tội đng cay, nhọc nhằn mất hết mọi tự do của một con nguời. Buồn vì khi bước chân ra khỏi cái nhà tù này tôi không có đượcc nói một lời từ giã các bạn còn ở lại, tôi không thể hình dung được các bạn rồi sẽ ra sao ? Tôi cũng không thể nào nghĩ rằng tôi sẽ gặp được dù chỉ một nhóm nhỏ cùng trại tù khì mà chúng tôi vừa ra khỏi. Khi ra khỏi nhà tù thì thân xác đã hao mòn, tinh thần suy kém, vật chất khó khăn và mỗi người ở một phương trời. Điều kiện để gặp lại chỉ cần 5 hay 10 người 1 lúc quả thật vô cùng khó khăn. Thế rồi thời gian cứ mãi trôi ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm. Đã qua 30 năm kể từ ngày tôi ra tù, trí nhớ của tôi không còn tốt, cả trại tù với 1 ngàn mấy trăm người mà tôi chi giữ trong đầu được một vài gương mặt. Thế rồi cuộc sống cũng đổi thay những anh em bạn tù nếu như còn sống, may mắn cũng dần dần đi định cư ở nước ngoài đa số là tại Hoa Kỳ. Thế nhưng chỉ với Hoa Kỳ đã là một vấn đề nan giài để mà gặp nhau cho dù chỉ là 1 vài người cùng trại A.20, đất nước Hoa Kỳ quá rộng lớn mỗi người ở một thành phố, một tiểu bang vì vậy mặc dù đã đến Mỹ ngoài 20 năm đã được t do đi lại chúng ta vẫn khó có thể gặp nhau.
Hãy nhớ lại khi chúng ta còn trong Trường Bộ Binh Thủ Đức tọa lạc trên đồi Tăng Nhơn Phú. Khóa học của chúng tôi gồm 5 Đại Đội với hơn 1 ngàn anh em. Sau ngày mãn khóa, như những cánh chim tung bay ra khắp 4 phương trời, sau cái ngày ấy hai người gặp lại nhau cũng đã khó cho dù chỉ trong phạm vi nhỏ bé của đất nước chúng ta. May mắn khi đi phép gặp lại 1 thằng, tay bắt mặt mừng hỏi thăm sức khoẻ, đơn vị ngồi uống với nhau 1 ly café rồi lại chia tay. Có khi 2 thằng hai đơn vị, 2 binh chủng khác nhau nhưng có cùng 1 cuộc hành quân chưa kịp trao đổi hết 1 câu chuyện thi lại thằng nào việc nấy. Còn bây gianh em trong A.20 không phải chỉ ở trong phạm vi nhỏ bé như đất nước Việt Nam mà đã ra đi có mặt trên toàn thế giới bất cứi nào có tự do, dân chủ. Vậy thì ước mong gặp lại nhng anh em của A.20 là điều khó có thể xẩy ra.
Nhưng !! lại một chữ nhưng thần diệu đã đến để rồi cuộc gặp gỡ giữa những anh em trong Trại A.20 Xuân Phước trở thành hiện thực cho dù không được đầy đủ vì nhiều lý do. Cá nhân tôi sau ngày rời khỏi Xuân Phước may mắn lắm tôi chỉ gặp được mấy anh em trong khi tôi vẫn còn lang thang ở quê nhà, trong đó có anh Nguyễn Ngọc Tiên_ Phùng Văn Triển_ Nguyễn Kháng và đặc biệt gặp cả Quí Đen. Sang đến Hoa Kỳ cho dù đã hơn 20 năm tôi chẳng hề gặp được ai. Vì vậy,để tôi có mặt trong ngày Hội Ngộ đầu tiên 3 tháng 7 năm 2011. Trước hết cám ơn anh Nguyễn Đại Thuật đã gởi cái Link của Trại A 20 cho tôi và cám ơn tất cả các anh trong BTC ở Nam California đã bỏ nhiều công sức cho ngày Họp Mặt.
Trong ngày Hội Ngộ năm 2011 khi nghe các anh tổ chức để anh em gặp nhau cho dù chỉ mấy giờ  đồng hồ, mặc dù xa xôi tôi quả thật vui mừng và quyết định sẽ tham dự để có dịp gặp lại những anh em đã cùng chịu những gian nan, khổ cc, đắng cay ngày xưa. Khi tôi rời nhà tù CS, tuổi vẫn còn trẻ, tóc vẫn còn xanh nhưng giờ đây đầu đã hai thứ tóc, rồi trong số anh em chúng ta kẻ còn người mất. Chính vì vậy mà ngày Hội Ngộ năm vừa qua sẽ là 1 kỷ niệm khó quên trong cuộc đời của tôi.
Với cái tuổi từ 60 trlên thời gian không còn nhiều. Hy vọng hàng năm anh em trong trại A 20 sẽ tổ chức họp mặt một lần dể anh em có dịp gặp nhau tâm sự chia sẻ với nhau những vui buồn trong quá khứ cũng như hiện tại. Tuổi tác đang làm khó dễ cho chúng, nó kéo thể xác chúng ta mỗi ngày mỗi gầy gò, ốm yếu. Nó giữ đôi chân chúng ta không cho chúng ta còn những bước đi mạnh mẽ, lại còn thêm hoàn cảnh của mỗi anh em, mỗi gia đình. Vậy anh em A.20 nếu như còn điều kiện, còn sức khoẻ hãy nên tham dự họp mặt. Năm nay tôi đi được sang năm lại anh em khác tham dự.
Thời gian đang đẩy dần chúng ta về với Tổ Tiên, đây là sự thật mà chúng ta không thể chối bỏ.
Chúc tất cả qui anh em và gia đình trong trại A.20 luôn an bình và hạnh phúc.
A.20 Trần Hướng Đạo