Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

A.20 Trần Danh San đã vĩnh biệt cùng chúng ta


A.20 Trần Danh San đã vĩnh biệt cùng chúng ta vào lúc 1:00 AM
ngày Thứ Hai 11/11/13 cũng là ngày "Veterans Day",
chúng ta vừa mất đi một người con yêu của Tổ Quốc
với một Nhân cách đáng cho chúng ta ngưỡng mộ,
là một Luật sư nổi tíếng thời VNCH,với danh vọng,tiền tài
nhưng anh đã không màng hiển vinh và chấp nhận "Dấn thân"
qua hình ảnh ngày Giáng Sinh 1976,trước Vương Cung Thánh Đường
nhân danh Chủ tịch Ủy Ban Nhân Quyền,anh đã hiên ngang,dõng dạc
đọc bản TUYÊN NGÔN NHÂN QUYỀN trước mặt mọi người và bọn CA,
chấp nhận để chúng bắt,tuy không là quân nhân nhưng tinh thần anh
chính là Chiến sĩ thuần túy,luôn luôn ngửng đầu,bất khuất không bao giờ
khuất phục trước kẻ thù trong Lao tù khổ sai,vẫn tiếp tục chống phá
và đã nằm Biệt giam triền miên nhiều năm,lúc nào anh nụ cười hy vọng,một điều khiến chúng ta cảm động,vài ngày trước khi
ra đi,anh Ánh vào thăm anh vẫn luôn gửi lời thăm các A.20.
Xin được thay mặt tòan thể A.20 THÀNH KÍNH PHÂN ƯU cùng Chị San
và Gia quyến,Nguyện cầu Hương Hồn Anh San được sớm
Tiêu Diêu cũng vẫn nở 
nơi cõi Niết Bàn,cám ơn các A.20 Nam Cali sẽ đại diện
cho Làng A.20 Xuân Phước chuyển lời và chia buồn đến gia đình Anh San.


A.20 BĐT



Chào anh lần cuối !
Khi phải nói hai chữ Giã Biệt hay mạnh mẽ hơn Vĩnh Biệt thì qủa thật phải đau lòng nhưng chúng ta phải chấp nhận vì sự ra đi của con người không do con người quyết định theo lệ thường. Tuy rằng không có cái may mắn được sống gần anh San để hiểu anh, học hỏi từ anh, dù chỉ được gặp anh trong phút chốc tôi vẫn có ấn tuợng tốt đẹp về anh qua cử chỉ và từ ngữ anh dùng.
Hôm qua ngày 11 tháng 11 là ngày Veteran Day của Hoa Kỳ đang xem những thước phim của các cựu quân nhân Hoa Kỳ từng tham chiến tại Việt Nam quađài H.2. Khi nghe những phân tích nhận định của chính những người cựu quân nhân này kể lại tôi vừa buốn vừa tức giận khi nhớ lại hoàn cảnh đau thương của đất nước mình. Mọi việc của đất nước đã vượt khỏi tầm tay của người Việt chúng ta. Chính vì vậy mà ngày 30 tháng 4 năm 1975 phải đến để rồi thương sao những người quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh trên đất nước ta và cựu chiến binh Hoa Kỳ đã từng đặt chân đến quê hương chúng ta với hơn 2 triệu rưỡi lượt người. Với quân lực VNCH có biết bao chiến sĩ đã hy sinh và biết bao người tàn phế nhưng cuối cùng người Việt chúng ta nói chung đã nhận lấy sự đau thương như ngày nay. Tuy rằng trên thực tế quê hương chúng ta không còn chiến tranh nhưng hậu quả vẫn kéo dài đến tận ngày nay và sẽ còn tiếp diễn ởtương lai. Chúng ta những thành phần đã từng bị tù tội, ngược đãi trong thời gian dài và vẫn còn kéo dài đến hiện tại.
Anh Trần Danh San sau bao năm trời vẫn tiếp tục chiến đấu dù trên tay anh không súng đạn nhưng những việc làm, lời nói và những bài viết của anh vẫn là những viên đạn giá trị đẻ gởi cho chế độ Cộng Sản và là phương tiện để đòi quyền sống cho dân tộc. Anh không phải là người cầm súng như chúng tôi nhưng anh đã hành xử quyền của một công dân nước Việt để rồi cùng chung số phận như chúng tôi.

Thưa anh,
Được tin anh ra đi, chúng tôi thật bất ngờ và xúc động. Anh đã miệt mài đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền trong suốt cuộc đời của anh. Anh đã tự nhận lấy trách nhiệm của một người công dân để hiên ngang lên tiếng giữa lòng địch vào ngày 23 tháng 4 năm 1977 để rồi anh chấp nhận vào tù ra khám. Nhiệm vụ đấu tranh cho nhân quyền là một nhiệm vụ quá nặng nề, khó khăn nhưng cũng rất vinh hạnh mà tổ quốc và nhân dân kỳ vọng, anh cũng như chúng tôi đưa vai gánh vác nhưng tiếc thay sự kỳ vọng đó chúng ta đã không hoàn thành. Anh đã làm hết khả năng của anh, và nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, anh giờ đây ra đi, chúng tôi còn lại dù tuổi đời chồng chất chúng tôi cũng sẽ tiếp tục công việc đang làm.

Thưa anh,
Với thời gian chắc chắn anh em ta sẽ có một cuộc Hội Ngộ cuối cùng và toàn diện. Hẹn anh ngày ấy.
Cùng với các niên trưởng và bạn bè, thằng em xin đứng nghiêm chào anh lần cuối.

A.20 Đạo Trần
Columbus, Ohio.


Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Ngày Quân lực 19/6:

Ngày Quân lực 19/6:
Viết về Người Lính Bất Hạnh Việt Nam Cộng Hòa
Mường Giang



Hai mươi năm chinh chiến, QLVNCH đã có 250.000 người gục ngã trước đạn thù và nửa triệu thương binh chịu đời bất hạnh vì một phần cơ thể đã gửi lại sa trường. Tuy nay chính phủ cũng như QLVNCH không còn nữa, nhưng trong tâm tư của mọi người được sống sót qua cuộc đổi đời mạt kiếp, thì lý tưởng và danh dự của Người Lính càng được sáng tỏ, trong niềm hãnh diện chung của quân-dân Miền Nam.

Lịch sử của một quốc gia là những gì trung thực, mà người dân của nước đó đã ghi chép không hề thêm bớt. Nhờ vậy ta mới biết được về cuộc nội chiến của Hoa Kỳ xảy ra từ năm 1861-1865, cùng với thái độ của dân chúng và chính quyền nước Mỹ tại Miền Bắc là kẻ thắng trận, đã không hề lên án, bỏ tù hay trả thù những người Miền Nam bại trận. Ðã vậy, Hoa Kỳ còn ghi ơn tất cả những chiến sĩ của hai miền vừa nằm xuống trong cuộc chiến, vì lý tưởng riêng của họ.

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Lễ Thượng Kỳ ngày 29-4 hàng năm tại Columbus Thủ phủ Tiểu Bang Ohio


Lễ Thưng K ny 29-4 hàng năm ti Columbus Th ph Tiu Bang Ohio

K t 29 tháng 4 năm 2009 ngày Đo lut HB 55 do Dân Biu TB Mc Gregor bo tr sau 3 năm vn động đưc lưng vin Quốc Hi Tiu bang Ohio thông qua và đưc Thng Đc Ted Strickland  ký ban hành công nhn ngày 29 tháng 4 hàng năm là ngày Vinh danh C Vàng Ba Sc đ là Lá c Di sn ca Cng Đng Ngưi Vit trên toàn lãnh th Tiu bang Ohio.























Figure1: Đo Lut HB 55

K t ngày đó , đây ln th 5 ngưi Vit T nn CS ti TB Ohio và t các thành ph khác li tp trung v Columbus , Th ph ca Tiu bang Ohio đ tham d L Thưng k ti tin
đình Quc Hi ca Tiu Bang. Không ch có đng hương Vit ti Ohio mà ngay c các Tiu bang và nhng thành ph lân cn như: t Detroit, Michigan Chicago, Illinois- Fort Wayne Indiana ...Cleverland, Arkron- Ohio...




Hình ảnh ca ngày 29-4-2009 Ban Hành Đo Lut HB 55 t chc trng th ti  tin đình Quc Hi với s tham d đông đo ca đồng bào các gii, s hin din ca Khoa hc gia Giáo sư Nguyn Xuân Vinh , Ch Tịch Hi Đng Đi Din Tp Th Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoi  bên cnh Thng Đc vn còn ghi du trong tâm trí ca mi ngưi và cũng ngày ghi du lch s ca cng đồng  Ngưi Vit ti TB Ohio,

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Ngày tàn của cuộc chiến



Hồi Ký:
Ngày tàn của cuộc chiến
Lê Nguyên Bình
(Trích Ðặc san Nguyễn Khoa Nam Tiểu đề do tòa soạn đặt)
LTS: Tác giả bài dưới đây, Ðại tá Lê Nguyên Bình, là một chiến hữu nguyên là sĩ quan trong Bộ Tham Mưu của cố Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam. Ở phương vị này, Ðại tá Bình đã có dịp được chứng kiến nhiều sự kiện đã xảy ra trong và ngoài khuôn viên của Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn IV trong ngày cuối cùng của cuộc chiến đấu cho tự do.
Ðọc những lời tường thuật của một nhân chứng trong cuộc, và đặc biệt những lời tường thuật chưa hề được tiết lộ trên báo chí, người đọc, nhất là những cựu quân nhân chúng ta, không khỏi bồi hồi, xúc động nghĩ rằng chúng ta đã có những vị tướng, tá như thế mà đành phải thất trận, không cứu vãn nổi tự do thì âu cũng là tại lòng Trời còn muốn đày đọa dân Việt vậy.
**

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

VIẾT CHO THÁNG TƯ ĐEN: NỤ CƯỜI NGƯỜI TỬ TỘI


Nén Hương Lòng kính dâng lên thầy Nguyễn Ngọc Trụ trong tháng 4 đen


Để tưởng nhớ GS Nguyễn Ngọc Trụ, giảng viên môn Tư Tưởng Chính Trị, Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
***
VIẾT CHO THÁNG TƯ ĐEN: NỤ CƯỜI NGƯỜI TỬ TỘI


Đó là một buổi chiều ảm đạm vào khoảng tháng Sáu năm 1977 ở trại giam Suối Máu thuộc thành phố Biên Hòa. Vậy mà đã mười năm.
Mười năm xuôi ngược bên trời
Xót thân tơ liễu, xót đời bể dâu.
Mười năm hoa lá ưu sầu
Vàng tan, ngọc nát nhìn nhau ngậm ngùi
Mười năm vật đổi, sao dời
Em sầu thiếu phụ ngậm ngùi lòng ta.
Mười năm cánh vạc bay qua
Mười năm biết mấy xót xa đoạn trường
Mười năm lệ xối xả tuôn
Có bao thiếu phụ thành hòn vọng phu?
Mười năm một mảnh trăng lu
Trăng soi đâu tỏ nỗi sầu nhân gian.
Mười năm mắt lệ ngỡ ngàng
Lòng đâu muốn khóc lệ tràn quanh mi.
Mười năm ai hát biệt ly
Để cho núi cắt, biển chia lối về.
Tôi biết dù mười năm hay nhiều hơn nữa, tôi cũng chẳng bao giờ quên được nụ cười của Nguyễn Ngọc Trụ - người tù dũng cảm ngay trong ngục tù cộng sản đã nói lên những sự thực và mỉm cười bước vào cõi hư vô.

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Người Chiến Sĩ VNCH ngày cuối cùng của cuộc chiến


Người Chiến Sĩ VNCH ngày cuối cùng của cuộc chiến


Canh bạc chưa chơi mà hết vốn
Cờ còn nước đánh phải đành thua(*)

Vào ngày cuối cùng của cuộc chiến, khi mà mọi giới đều hiểu rằng không còn gì có thể cứu vãn được nữa thì người chiến sĩ VNCH vẫn chiến đấu dũng cảm. Một vài tài liệu sau đây cho chúng ta khẳng định như thế:




1/ Tài liệu của Không Lực Hoa Kỳ – chương trình di tản “Frequent Wind” có viết rằng: Trong khi phi trường bị tấn công thì 2 chiếc Al (Skyraider chiến đấu có cánh quạt của Không lực VNCH) đã bay lượn trên không phận Saigon để truy lùng các vị trí pháo kích của địch. Một trong hai chiếc bị hỏa tiễn SA-7 bắn hạ.




Trong khi đó, nhiều người đã không e sợ, đổ xô ra ngoài để nhìn một chiếc phi cơ “Rồng lửa” AC-119 đang nhào lộn và xả súng (đại liên 6 nồng Gatling) bắn một vị trí của bộ đội Bắc Việt ở ngay gần cuối hướng đông Tân Sơn Nhất. Vàokhoảng 7 giờ sáng 29/4, chiếc phi cơ anh dũng của VNCH đã bị trúng hỏa tiễn SA-7 của địch và bốc cháy rồi đâm nhào xuống mặt đất.

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

Bị Gạt



Trương Văn Út
(Mũ Đỏ Út Bạch Lan)


Chúng ta đã sinh ra lầm thế kỷ
Nước mắt, nụ cười gian dối gạt lừa nhau.
Và hạt cát cũng căng đầy thù hận
Tri kỷ gì thứ tình nghĩa đã chia ly…?!

"Văn Chương Miệt Vườn" thành danh, thành điển tích như Cụ Đồ Chiểu đã hoa gấm đi vào Văn Học Sử thênh thang rất đáng kính cẩn và trân trọng...còn thứ “văn tri chướng; cà chớn hạng” của tôi đọc “dễ hiểu” chỉ để tiêu khiển “một vài trống canh”, lại có đôi chút “gút mắc” với một số
“nhân vật chí” hiện thân, hiện thời đang sinh hoạt chìm nổi tại xứ người tự do, hành sự khuất tất phía sau hậu trường “cung đình Đỏ” rối như mớ bòng bong…quả thật là không đơn thuần giản dị chút nào, là thật sự “khó tiêu” và đáng tiếc vô song ! Vì “cánh màng nhung” của vỡ bi hài kịch có vô số thân xác, máu xương, da thịt người Việt làm “phân bón” cho loài “cây” gian độc rúc rỉa sinh sống, đơm hoa kết trái vật chất, tiền tài, tích sản là thành quả của trí “khôn” gian trá vô lượng đã “biết” thức thời vụ với “đại âm mưu” là “đại biện chứng” mà thành “gian nhân hiệp đảng” mặc tình lấy cường bạo thịnh thời vung tay bẩn mà che cao xanh, lấy vải ác độc mà bịt nhân đức…hỏi được bao lâu “con rắn hồng lột xác” vẫn chưa xong và chưa chung cuộc hý trường…như tôi viết ở khoảng không du du bỉ phương và thiên võng khôi khôi sơ nhi bất thất… giữa hai hàng chữ không giản dị chút nào và đáng
tiếc …?! Mong quí Độc Giã độ lượng tha thứ.

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Tháng Tư Đen, Tháng Tư Sáng: Chuyện Thiếu Tá Thiên Nga Nguyễn Thanh Thủy

 Từ Đắng Cay Hậu Chiến...

Trang Đài Glassey - Trần Nguyễn

Nhân Tháng Tư Đen năm thứ 37, từ nay mỗi cuối tuần, Viết Về Nước Mỹ sẽ là loạt bài đặc biệt do tác giả Trangđài Glassey-Trầnguyễn thực hiện trong Dự án “Tháng Tư Đen, Tháng Tư Sáng” về những ảnh hưởng của tang thương và mất mát trên đời sống tình cảm của người Việt hải ngoại qua sự bảo trợ của tiểu bang California cho Chương trình Báo chí về Y tế Sức khỏe (CEHJF), và do Trường Báo chí và Thông tin Annenberg của Đại học University of Southern California tổ chức. Cô sử dụng phương pháp lịch sử truyền khẩu, cùng kinh nghiệm dấn thân cộng đồng, và tư duy trải nghiệm.

This project “Black April, Bright April” © is produced using oral history, community participation, and lived perspectives. Trangđài Glassey-Trầnguyễn reporting on trauma, loss, and emotional health in the Vietnamese diasporas was undertaken as part of the 2011-12 California Endowment Health Journalism Fellowships (CEHJF), a program of the University of Southern Californias Annenberg School for Communication & Journalism.

CHỦ TRƯƠNG CỦA NGƯỜI THỰC HIỆN:

Từ năm 1976 đến nay, mỗi Tháng Tư là một thời gian hồi tưởng, truy niệm chung cho người Việt hải ngoại. Qua dự án này, tôi muốn quy nhận truyền thống tưởng niệm này của Cộng đồng người Việt hải ngoại. Đồng thời, tôi cũng muốn đón nhận và đưa lên giá cao những ngọn đèn đã làm cho Tháng Tư 1975 không chỉ còn là một ngày của bạo lực và mất mát. Chúng ta đã xây dựng những Tiểu Việt Nam khắp dọc dài thế giới. Chúng ta đã nuôi dạy nhiều thế hệ trẻ thành nhân tài xứ người. Chúng ta đã xoay ngược thế cờ, dùng sức mạnh của thế giới và tư duy đương đại để gìn giữ lịch sử và phát triển tương lai. Những ngọn đèn đó vẫn tỏa sáng giữa chúng ta – là chính ông bà, cha mẹ, anh chị em, con cái của chúng ta – đang thắp lên một bình minh mới trên những đổ nát hôm qua. Chúng ta không chỉ có một Tháng Tư Đen, mà chính mỗi chúng ta cũng là hiện thân của một Tháng Tư Sáng.

PHẦN 1(4): MƯỜI BA NĂM KHỔ SAI

Những ngày sau 30 tháng Tư, 1975 chắc chắn là những ngày kinh hoàng nhất cho rất nhiều gia đình tại miền Nam Việt Nam. Nhưng đối với một số người, những ngày ấy kéo dài tưởng như vô tận, đến mười mấy năm, mà mỗi ngày là một thế kỷ của nhọc nhằn và mỗi đêm là một trường canh của kinh sợ.